Faire un don

45 Giờ 72 Phút 1

[intro]

mấy giờ rồi?
không ai biết

đồng hồ nói một chuyện
mặt trời nói chuyện khác

ở đâu đó trong vũ trụ
chắc chắn bây giờ là...

bốn mươi lăm giờ
bảy mươi hai phút

được rồi
tiếp tục thôi

[verse 1]

tối qua tôi đi ngủ lúc tám giờ
hai giờ sáng đôi mắt tự mở ra
sáu tiếng ngủ, đầu óc nói “ổn rồi”
và thế là chuyến tàu lại bắt đầu

một euro biến thành vé năm euro
mười lăm nghìn chip nằm trên bàn
còn chín người phải rời cuộc chơi
tôi nói “chúc may mắn” rồi đi ngủ

sáng hôm sau mở mắt nhìn màn hình
chiếc vé vẫn nằm đó chờ tôi
chiến thuật poker của thiên tài à?
không, tôi chỉ bỏ đi đúng lúc thôi

[pre-chorus]

napoléon có thật sự nói
ngủ nhiều là dành cho kẻ ngốc?

chẳng ai chắc cả

nhưng nếu ông ấy thức cùng chúng ta đêm nay
có lẽ đến sáng
ông ấy cũng xin đi ngủ

[chorus]

bốn mươi lăm giờ, bảy mươi hai phút
ở đâu đó chắc chắn là giờ này
trái đất quay, thiên hà vẫn chạy
còn chúng ta chẳng biết đang nói về cái gì

bốn mươi lăm giờ, bảy mươi hai phút
đừng hỏi hôm nay là thứ mấy
nếu thời gian chỉ là cách ta đếm
thì đêm nay cứ để nó đếm sai

[verse 2]

ta tìm người ngoài hành tinh trên trời
nhưng khoan đã, nhìn từ phía họ xem

sinh vật lạ trên hành tinh màu xanh
uống nước, thở khí và ngủ mỗi ngày

đó là chúng ta

họ nhìn trái đất qua kính thiên văn
“ồ, loài này khá thông minh”

rồi một nhà khoa học phóng to màn hình

“khoan...”

“chúng đang tranh luận
ma cà rồng có được vào ikea không?”

cả phòng im lặng

“hủy liên lạc.”

[verse 3]

có lẽ ở một chiều không gian khác
người ngoài hành tinh cũng đang yêu nhau
họ đã du hành qua mười hai thiên hà
nhưng vẫn không biết phải nhắn gì sau buổi hẹn đầu

họ có công nghệ bẻ cong không-thời gian
có động cơ chạy bằng những ngôi sao

nhưng một người vẫn đứng trước gương và hỏi

“cô ấy thả tim tin nhắn của mình...
như vậy nghĩa là gì?”

bốn tỷ năm tiến hóa

vẫn không giải quyết được chuyện đó

[chorus]

bốn mươi lăm giờ, bảy mươi hai phút
vũ trụ rộng đến mức buồn cười
có thể ngoài kia có triệu nền văn minh
và tất cả đều nghĩ mình bình thường

bốn mươi lăm giờ, bảy mươi hai phút
trên một hành tinh chẳng có thứ hai
một con dê đang ăn hồ sơ thuế
và cả dân tộc gọi đó là phép màu

[bridge]

“hỡi con dê vĩ đại
xin hãy bảo vệ chúng con”

con dê nhìn xuống

“khỏi điều gì?”

“thuế.”

rột rột rột

tất cả giấy tờ biến mất

đám đông quỳ xuống

“phép màu!”

rồi cơ quan hành chính nói:

“chúng tôi có bản sao kỹ thuật số.”

...

cả hành tinh:

“khônggggggggg!”

[verse 4]

nếu thiên thần bước giữa con người
làm sao ta biết họ là ai?

không cần cánh
không cần ánh sáng
không cần phép màu giữa bầu trời

hãy nhìn khi chẳng ai quan sát
khi làm điều tốt chẳng được thưởng gì
khi có thể làm đau một người
nhưng họ chọn cách không làm

điều đó không chứng minh họ là thiên thần

chỉ chứng minh một điều đẹp hơn:

khi được tự do lựa chọn
họ đã chọn điều tốt

[break]

rồi chúng ta nghiêm túc được khoảng...

mười bảy giây

[verse 5]

ở đâu đó một người mua kem
ở đâu đó một đứa trẻ tan học
ở đâu đó một chiếc máy bay bay qua đêm
ở đâu đó một cụ già nhớ lại tuổi trẻ

ở đâu đó một người đang yêu
ở đâu đó một người vừa tìm thấy bạn
ở đâu đó một người đang ngủ rất ngon

và ở đâu đó...

một người vừa tin tưởng
một cái rắm
hơi quá mức cần thiết

...

một giây im lặng
cho người anh em đó

[chorus]

bốn mươi lăm giờ, bảy mươi hai phút
tám tỷ bộ phim đang chiếu cùng lúc
không đạo diễn, chẳng có kịch bản
và chẳng ai xem được toàn bộ

tin chiến tranh nằm giữa hai quảng cáo
một cú vuốt tay và mọi thứ biến mất
mười lăm giây sau màn hình cho ta xem
một con chó đang chơi đàn piano

ta cười
rồi lại suy nghĩ

thật kỳ lạ khi được sống ở đây

[verse 6]

năm hai nghìn bốn trăm bảy mươi ba
một sử gia đập bàn hét lớn:

“chạy lại năm hai nghìn không trăm lẻ tám!”

máy tính dựng lại cả thế giới
từng email, từng máy chủ, từng đêm

“chúng tôi không cần biết satoshi là ai nữa!”

mọi người quay lại

“vậy ông muốn biết gì?”

ông ta chỉ vào màn hình:

“ai đã nói với ông ấy về dự án?”

căn phòng im lặng

một con dê già bước vào

mọi người hét:

“BẮT CON DÊ!”

quá muộn

nó đã ăn năm 2008

[final chorus]

bốn mươi lăm giờ, bảy mươi hai phút
mặt trời đã lên từ lâu rồi
ta bắt đầu bằng một câu hỏi nhỏ
rồi kết thúc ở tận cùng vũ trụ

bốn mươi lăm giờ, bảy mươi hai phút
chẳng cần mọi thứ phải có lý
có những đêm sinh ra để ngủ

và có những đêm...

biến thành cả một đĩa nhạc

[outro]

trái đất gọi vũ trụ:

“có ai ở đó không?”

...

rất xa ngoài kia
một tín hiệu cuối cùng quay trở lại:

“có.”

“nhưng trước khi nói chuyện...”

“hãy giữ con dê của các bạn tránh xa tài liệu.”

rột rột

...

quá muộn rồi



bốn mươi lăm giờ...

bảy mươi hai phút... "
Aucune note. Soyez le premier à attribuer une note !

Ajouter un commentaire

Anti-spam